CHIẾC BÚT MÁY MÀU ĐỎ (Chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11)

Tháng Mười Một 13, 2019 3:24 chiều

CHIẾC BÚT MÁY MÀU ĐỎ

          Chuyến đò ngang đưa tôi về với một miền đất mới. Bước chân xuống bến đò, đứng nhìn quanh một lượt, tôi thấy bốn bề là nước mênh mông, những vạt mía xanh mởn mởn chạy bao quanh những con đường làng đất đỏ. Nơi đây chào đón tôi vào một buổi sáng mùa thu có những làn gió nhẹ mơn man đùa nhẹ trên những tán bần trên con đường đưa tôi đến ngôi trường nhỏ thân yêu.

          Bước qua khỏi cánh cổng trường đã in màu thời gian là những dãy bồn hoa đang thi nhau khoe sắc, tôi thấy trong lòng xốn xang, hồi hộp đến khó tả. Lần đầu tiên bước lên bục giảng với tư cách là một giáo viên chính thức, tôi thấy vừa vui vừa có chút gì đó ngại ngùng; ba mươi lăm ánh mắt nhìn vào tôi làm những phút đầu tôi cảm thấy choáng ngợp. Thời gian trôi đi rất nhanh, tuần đầu tiên làm quen với lớp, tìm hiểu tên, tính cách và hoàn cảnh gia đình của từng em trong đó tôi ấn tượng nhất  là hoàn cảnh của em Đạt.

           Đạt sinh ra và lớn lên trong một gia đình có điều kiện tương đối ổn có thể nói thuộc vào gia đình khá. Nhưng em thiếu đi sự quan tâm của bố mẹ  vì bố mẹ phải thường xuyên vắng nhà để đi làm ăn nên Đạt đã sớm trưởng thành so với độ tuổi lớp 7. Ít nói, khuôn mặt luôn tỏ ra lạnh lùng và lì lợm nên được các bạn đặt cho biệt danh “ Đạt lì”. Chưa bao giờ em đi học đúng giờ và tham gia làm vệ sinh với các bạn cùng lớp; một chiếc túi xách luôn kè kè bên người và trong các tiết chưa bao giờ thấy em ghi chép bài. Vào một buổi chiều cuối tuần của tháng 9, trên chiếc xe đạp chạy dọc con đường đất tôi tìm đến nhà em. Trước mắt tôi là một ngôi nhà 2 tầng khang trang được sơn một màu xanh êm dịu. Tôi gọi cửa, một lúc sau thấy một ông cụ trạc chừng 80 tuổi ra mở cổng- chính là ông nội Đạt. Ngồi tâm sự với ông một buổi chiều tôi mới biết Đạt không thiếu tiền nhưng thiếu sự quan tâm của bố mẹ , em sống một mình với ông nội từ lúc lên 6; thỉnh thoảng bố mẹ mới ghé qua nhà dúi vào tay em một ít tiền rồi vội vã lên xe theo công việc. Vì vậy, Đạt đã biết tiêu tiền vào các trò chơi vô bổ từ lúc nhỏ và dẫn đến kết quả học tập sa sút.

          Lúc đó cũng gần nhá nhem tối, nhìn ra cổng thấy Đạt trên một chiếc xe máy chạy vào nhà. Thấy tôi đang ngồi nói chuyện với ông, em tỏ vẻ ấp úng, lí nhí chào cô. Tôi cũng đứng dậy chào ông và Đạt để ra về. Hôm sau đến lớp, tôi thấy em đến rất sớm. Em ngồi trên chiếc ghế đá cạnh bồn hoa sát với phòng Đội. Tôi tiến lại chổ em ngồi, và lên tiếng:

          – Cô có thể ngồi với em được không?

          – Đạt lí nhí: Dạ!

          Tôi ngồi cạnh em bắt đầu câu chuyện. Tôi hỏi những công việc hằng ngày mà em làm sau giờ học, Đạt im lặng không nói gì. Tôi biết lúc này nếu tôi cố gắng hỏi có thể làm cho em khó chịu và xa lánh tôi hơn. Tôi nhẹ nhàng kể những câu chuyện khi tôi còn ở độ tuổi Đạt cho em nghe. Đạt lắng nghe một cách chăm chú, lâu lâu có những tình tiết hài hước em đã bắt đầu mỉm cười. Tôi nhận ra đây là cơ hội để tiếp cận với em. Ngồi một lát thì trống đánh vào học, em đứng dậy chào tôi để vào lớp. Lúc Đạt bước đi, tôi nói với theo:

          – Trưa nay cô xuống nhà ăn cơm trưa với ông cháu của em được không?

          – Em quay lại trả lời ấp úng: Dạ! Rồi chạy một mạch vào lớp.

          Tiết thứ 2 tôi vào dạy, nhìn xuống lớp một lượt, nhìn qua chổ Đạt ngồi tôi thấy đã có cuốn vở ở trên bàn. Tôi bắt đầu tiết dạy được nội dung của mục I, tôi đi quanh lớp một lượt qua chổ Đạt ngồi thấy vẫn có cuốn vở trên bàn nhưng không thấy em ghi chép. Tôi lên tiếng:

          – Đạt quên bút hay sao mà không thấy em ghi bài?

           – Đạt trả lời: Dạ!

         Tôi tiến lên bục giảng mở ngăn cặp ra lấy một chiếc bút máy màu đỏ đã được bơm mực đầy đưa cho em. Em bắt đầu ghi những dòng chữ đầu tiên vào cuốn vở.

          Cuối tiết em đưa chiếc bút trả lại cho tôi. Tôi bảo: “Em cứ giữ lấy mà dùng, cô có đến 2 cái” Đạt ấp úng cầm chiếc bút trở về bàn.

         Thấm thoắt hơn 10 năm trôi qua, tôi không còn dạy tại ngôi trường này nữa và đã chuyển đến công tác ở ngôi trường mới theo lệnh điều động của cấp trên.

         Một buổi sáng chủ nhật, giữa cái nắng mùa hè oi ả, nhìn ra phía cổng tôi thấy có 2 người, một nam, một nữ đang dừng xe trước nhà tôi. Tôi ngờ ngợ nhìn chàng trai trẻ, còn người phụ nữ lớn tuổi thì tôi chưa gặp bao giờ. Chàng trai trẻ lên tiếng:

           – Em chào cô ạ!

           Tôi chưa kịp nhận ra thì chàng trai đã nhanh nhảu: “Cô còn nhớ Đạt không cô”?

          Ký ức một thời chợt ùa về trong tôi với kỹ niệm của những ngày đầu tiên bước chân vào môi trường sư phạm. Người phụ nữ lớn tuổi chính là mẹ em. Đạt cầm trên tay một chiếc bút máy màu đỏ đưa cho tôi rồi hỏi:

          – Cô còn nhớ chiếc bút này nữa không?

         Làm sao tôi quên được! Chiếc bút là kỹ niệm, là phần thưởng lúc tôi còn học tại trường sư phạm. Ngồi nói chuyện một lúc với hai mẹ con Đạt mới biết rằng bây giờ em đã học năm cuối trường Đại học Bách Khoa TP Hồ Chí Minh và đang về thực tập tại một công ty lớn.

          Những lời tâm sự, lời cảm ơn của em và mẹ dành cho tôi, tôi hiểu rằng mình đã uốn nắn được một chồi non cho nó biết mọc thẳng đứng, biết vươn cành, đơm hoa, trổ quả. Có lẽ đó là một kỹ niệm sâu sắc về những ngày đầu tiên làm nghề “lái đò”.

           Một chiếc bút máy màu đỏ nhỏ nhoi nhưng nó là cả một câu chuyện, là cả một hành trình, là ước mơ hoài bão của một thế hệ trẻ, của một tương lai đất nước.

          Thời gian có thể làm phai mờ tất cả nhưng nó không thể làm thay đổi nhân cách, phẩm chất của một người giáo viên. Tôi nghĩ rằng từng ngày, từng giờ, từng phút trên mảnh đất hình chữ S thân yêu đang có những thầy, những cô tận tụy với công việc, vượt qua khó khăn để ươm mầm xanh cho tương lai.

                                                                                                               Tác giả: Hà Thị Lan Phương

                                                                                                                                (Tổ KHXH)